Nếu Chỉ Còn Một Ngày Để Sống

    By Khắc Thư Tháng 12 02, 2015 2006

    “Nếu Chỉ Còn Một Ngày Để Sống…”

    Khắc Thư

     

    IMG 0414

    Có bao giờ bạn tự đặt ra câu hỏi ấy cho bản thân mình, và tự viết di chúc những việc cần làm khi chỉ còn 24 giờ ngắn ngủi? Bạn sẽ hoàn thành ước mơ mình đang dang dở? Hay ăn một món mình yêu thích? Mặc bộ đồ mình ao ước? Ngắm sao trên trời? Xin lỗi một ai đó hay nói lời yêu thương với họ?...

    Nhiều học viên đã trải nghiệm chương trình “Thử chết để sống thật”, và điều đặc biệt trong những tờ di chúc mà họ ghi không phải những điều to tát, nó chỉ gói gọn đơn sơ trong hai chữ “Tình yêu”.

    Anh là một người con làm ăn xa quê. Chẳng biết đã bao lâu anh không về nhà. Những cuộc điện thoại cho ba má thưa dần theo số lần và ngắn dần theo thời gian. Anh chỉ nghĩ đơn giản tiền gởi đều hằng tháng cho thằng Út lo thuốc men cho ba má, cho bé Ba đi học là đã làm tròn bổn phận của một người con, người anh trong gia đình. Ngay trong khóa học, khi được hỏi, anh bảo giờ chỉ muốn bắt xe chạy về nhà ôm má một cái thật chặt, tự tay vấn cho ba điếu thuốc rê, và thèm lắm “cốc yêu” hai đứa em để rồi nghe chúng nó phụng phịu gọi “Anh Hai!”.

    Chị là một phụ nữ sống khép kín. Tình cảm chị thể hiện với gia đình, người thân chỉ là qua những hành động nho nhỏ như tặng quà vào các dịp lễ, tết, sinh nhật; hay đơn giản thầm lặng đi chợ nấu ăn, chăm sóc, làm tốt bổn phận của một người vợ, người mẹ. Chị tưởng thế là đủ. Nhưng khi đặt bút lên viết hai chữ “Di chúc”, chị đã viết lên ước mơ được ôm chồng và nói: “Cảm ơn anh đã bên em, chấp nhận những thiếu sót của em bấy lâu”. Chị mong được vỗ về, xoa đầu hai con trai và bảo rằng: “Hai con là niềm tự hào nhất của mẹ, là món quà tuyệt vời mà Thiên Chúa dành tặng mẹ”. Chị sẽ nói với em gái – người mà càng lớn dần, sự chia sẻ, gần gũi đang dần vơi đi vì sự ngại ngùng. “Mà! Chị rất yêu em”. Không biết “nó” có tròn mắt và bảo “Chị bị khùng” không nữa!

    IMG 0415

    Anh là một người đàn ông thành đạt, được bạn bè, đồng nghiệp yêu quý, có địa vị trong xã hội. Thế nhưng, khi bịt mắt ngồi trong căn phòng trải nghiệm lạnh lẽo, lòng lắng lại với những lời dẫn đưa anh trở về với những ngày tháng mà bấy lâu sự bận rộn đã cuốn anh đi mất khỏi gia đình thân thương. Anh giật mình nhớ đến ánh mắt buồn đang cố giấu sự mỏi mệt trong mắt vợ mỗi khi về muộn giờ cơm vì mải bận với đối tác, khách hàng. Tim anh thổn thức khi chợt nghĩ đến đứa con gái đầu lòng của anh cười khanh khách mỗi lần anh làm ngựa cho con cỡi. Mà hình như cũng lâu lắm rồi anh và con gái chưa có những giờ phút gần gũi, được xoa mái tóc con trẻ, giúp con giải thích những câu hỏi tò mò. Ánh mắt to tròn của con gái ngạc nhiên khi anh có thể chữa con búp bê gãy tay, hay sự dịu dàng trong mắt vợ khi anh tự tay lắp lại bóng đèn bị cháy… Tất cả đều khiến anh nhói lòng. Anh chợt nhận ra, làm người hùng trong mắt gia đình nhỏ hạnh phúc gấp trăm ngàn lần làm anh hùng ngoài xã hội.

    Cô là một người trẻ, có hoài bão, thật nhiều ước mơ. Nhưng đôi lúc sợ những định kiến xã hội hoặc những lo âu thường nhật khiến cô rụt rè chưa dám sống hết mình. Gần ba mươi năm sống trên đời, cô nhận ra bức tranh cuộc sống của mình quá nhạt nhòa, nó thiếu đi sắc đỏ của nhiệt huyết, của tình yêu nồng nàn, chưa có màu xanh của tuổi trẻ, của sự khát khao, hy vọng, cũng thiếu đi những gam màu trầm buồn, tím khoảng lặng, hay đơn giản là màu hồng của sự mơ mộng. Những gạch đầu dòng bên mục “Nhận” cô có thể dễ dàng ghi như lập trình sẵn trong đầu, một danh sách dài từ việc to đến việc nhỏ, từ tinh thần đến vật chất. Thế mà mục “Cho” phải cố gắng suy nghĩ lắm cô mới viết ra được đôi dòng. Cô nhớ:

    “Nếu là con chim, chiếc lá…

    Thì con chim phải hót, chiếc lá phải xanh.

    Lẽ nào vay mà không có trả,

    Sống là cho, đâu chỉ nhận riêng cho mình”.

    Mà cô có gì nhỉ? À đúng rồi: “Tình yêu”. Cô sẽ trao những cái ôm nồng nàn, những lời nói yêu thương cho gia đình - những người đã cho cô được một cuộc sống an nhiên, đầy đủ ngày hôm nay.

    Khi chiếc khăn trắng phủ lên người, anh nhớ đến một người mà từ khi anh sinh ra cho đến giờ khắc khi anh không còn trên đời vẫn sẽ luôn yêu thương anh mãi. Mà anh còn tham lam, nhờ “Người ấy” chăm sóc hộ cho những người thân của mình, phó thác những công việc anh đang còn dang dở vào bàn tay vững chãi của “Người ấy”. Đôi lần anh tự hào nhận ra mình “có vẻ” là con cưng nên đôi khi lầm lỡ, ỷ vào sự yêu thương hết mực mà đi lệch ra hẳn ý muốn của “Người ấy”. Thỉnh thoảng anh vẫn nghĩ những việc anh làm, những hy sinh anh đang gánh chịu trong cuộc sống sẽ là cái vé “đảm bảo”, là vé “VIP” cho anh tự tin bước vào nhà của “Người ấy”. Nhưng giây phút cuối cùng, anh chợt nhận ra, anh thật nhỏ bé, yếu đuối, thiếu sót vô cùng. Anh hoang mang lắm! Tiếng khóc than bên tai văng vẳng, tiếng đóng đinh ghê rợn vang lên, tiếng những nắm đất rơi xuống quan tài, nhưng lòng anh lắng xuống một cách kỳ lạ bởi anh nhìn thấy hình như có nụ cười đầy âu yếm của “Người ấy”. Bất giác, anh thấy cay nơi sống mũi, giọt nước mắt lăn dài trên mặt. Giọt nước mắt hạnh phúc! Anh biết rằng “Người ấy” yêu anh vô điều kiện, yêu từ đời này cho cả đến muôn đời sau.

    VHA 0975 1

    Cuộc sống trôi qua rất vội vã, bạn có tâm tình giống ai trong số những người kể trên? Hay là một tâm tình nào khác? Dù cho bạn là ai, thì thời gian không chờ đợi bạn. Bạn hãy bắt tay ngay vào thực hiện ước mơ của mình. Bạn hãy sống như ngày hôm nay là ngày cuối của cuộc đời, yêu như ngày mai phải cách xa, thực hiện ước mơ như thể nó là cơ hội cuối cùng. Đừng bao giờ bỏ cuộc! Và cuối cùng, hãy sống thanh thản, tự do, tự tại. Cuộc đời có bao nhiêu mà bon chen, ganh đua, nghi kỵ lẫn nhau? Hãy dành những khoảnh khắc ấy cho tình yêu, cho những điều tốt đẹp.

    Con người ai cũng có tình thương cả, tại sao phải để đến ngày cuối cùng mới trao yêu thương!?

    Rate this item
    (0 votes)
    © 2018 Chương Trình Chuyên Đề Giáo Dục. Designed By JBosS

    Please publish modules in offcanvas position.