Qua cơn mê

    By Maria Nguyễn Thanh Tâm Tháng 2 16, 2014 1926

    Lúc trước nếu có ai cho tiền và bảo tôi đọc Kinh Thánh thì chắc chắn là tôi không đọc đâu. Nhưng từ khi nhận ra tình thuơng xót của Chúa, tìm hiểu về cuộc đời của Ngài thì chính tôi khám phá ra thật nhiều điều kỳ diệu và hấp dẫn ở con người mang tên là Giêsu đó.


    Maria Nguyễn Thanh Tâm  

    madalenaTôi sinh ra trong một gia đình theo "đạo Ông Bà". Nói đúng ra mẹ tôi là người Công Giáo nhưng kết hôn với cha tôi là người ngoại giáo. Tôi được học Giáo lý và rửa tội vào năm 14 tuổi, tính đến nay đã hơn 30 năm. Nguyên nhân dẫn đến việc mẹ tôi dốc lòng cho các con rửa tội là vì trong một cơn bệnh nặng, mẹ tôi đã kêu cầu Chúa và hứa với Ngài là khi mẹ tôi hết bệnh thì sẽ cho các con trở lại đạo! (Tạ ơn Chúa ! Cũng may là lúc ấy mẹ tôi được lành bệnh).
    Sau vài tháng ngắn ngủi học Giáo lý, tất cả anh chị em chúng tôi trở thành những "người Công giáo chính danh", với kiến thức giáo lý hạn hẹp và niếm tin yếu ớt. Tôi coi Chúa như là "bưu điện" hay nói đúng hơn là một nơi để tôi đến nhận hàng “free” (không tốn tiền). Chúa ở trên đó... Chúa cứ ở đó. Con ở đây... con cứ ở đây. Khi nào cần thì con gửi “đơn đặt hàng” (order) lên và Chúa gửi quà xuống. Thế thôi... Sau đó thì... đường ai nấy đi... Tôi biết về Chúa "giỏi" đến độ là trong Sách Giáo Lý dạy "một năm xưng tội ít nhất là 1 lần". Nhưng tôi lại nhớ là "một năm đi lễ ít là một lần". Vậy là bạn có thể tính được số lần đi lễ trong năm của tôi rồi đó.
    Rồi thời gian cứ thế trôi qua, cho đến 10 năm sau. Tôi rời Việt Nam trên một chuyến tàu với những người không quen biết. Chúng tôi ra đi trong tình trạng thiếu lương thực và nước uống. Sau ba ngày lênh đênh trên biển, mọi người đều mệt mỏi vì đói và khát. Lúc đó tôi rất thèm những ly sữa đá mà mẹ tôi cho uống mỗi khi tôi bị sốt. Lòng tin trong tôi bỗng trỗi dậy! Tôi cầu xin với Mẹ Maria: "Con khát lắm! Ước gì Mẹ cho con một ly sữa đá". Lời cầu xin vừa dứt thì bổng có tiếng súng từ một chiếc ghe khác không biết từ đâu chạy đến. Đuổi theo và bắn vào chúng tôi. Bắt buộc ghe của chúng tôi phải ngừng lại. Tôi không biết họ là ai. Họ chĩa ba họng súng dài vào ghe và ra lệnh ai có tiền bạc tư trang phải đưa hết cho họ. Sau khi thỏa mãn điều kiện họ đưa ra, chúng tôi miễn cưỡng xin họ cho nước uống với rất ít hy vọng sẽ được sống.
    Điều ngạc nhiên là họ đã cho nước uống và thêm nước đá nữa trước khi bỏ đi. Trên ghe có người đem theo sữa hộp. Thế là trong nháy mắt mọi người đều được uống sữa đá. Có một điều đáng buồn là khi chiếc ghe cướp rượt theo họ đã bắn thẳng vào ghe chúng tôi. Không may cho một em nhỏ khoảng mười tuổi đã trúng đạn và em đã ra đi ngay tối đêm đó. Trong lúc bối rối với tình cảnh cướp bóc. Tôi quên hẳn đi lời cầu nguyện của mình. Đến khi cầm ly sữa đá trên tay tôi không thể nào tin được. Tôi tự hỏi đây có phải là phép lạ? Và tôi đã thầm thì dâng lời tạ ơn Đức Mẹ.
    Đến đây chắc các bạn nghĩ rằng niềm tin của tôi sau đó chắc là vững mạnh lắm. Thưa không! Vì không phải tôi đã nói là lúc nào tôi cũng coi các Ngài như một nơi để tôi gửi đơn đặt hàng và nhận hàng đó sao?
    Sau đó tôi định cư ở Mỹ. Lập gia đình và sanh con. Chồng tôi là người ngoại giáo. Vì muốn được vợ nên anh ấy chấp nhận theo đạo. Và tôi muốn mặc áo trắng cô dâu vô nhà thờ "chụp hình mới đẹp", chứ tôi hoàn toàn không ý thức được đó là một trong những bí tích quan trọng trong cuộc đời của người Kitô hữu. Con của tôi cũng được rửa tội, học Giáo lý và xưng tội rước lễ. Sau đó thì cả nhà giữ đạo theo kiểu "một năm đi lễ ít là một lần". Hôm nào cảm thấy vui thi đi, không vui thì ở nhà. Chúa Nhật nào chúng tôi định đi lễ, nhưng nếu có một cuộc vui chơi nào hấp dẫn hơn thì thà bỏ lễ, chứ nhất định không bỏ cuộc chơi.
    Đời sống cứ thế trôi qua và niềm tin Thiên Chúa nơi tôi ngày thêm nguội lạnh. Cho đến một hôm. Một biến cố không may xảy ra trong gia đình chúng tôi đã làm đảo lộn tất cả!
    Chính lúc đau khổ, tuyệt vọng và chán chường đó. Tôi đã chạy đến Chúa cầu xin Ngài chỉ đường dẫn lối cho tôi biết phải làm sao. Tôi hoàn toàn bế tắc! Tôi đã không ngừng cầu nguyện kêu xin bằng tất cả lòng thành kính và phó thác chưa từng có. Từng ngày, từng bước. Chính nhờ những lời cầu nguyện mà tôi đã có thể đứng lên và tiếp tục cuộc sống. Tôi nhận ra rằng khi sống được với tâm tình phó thác là tôi chấp nhận cho Chúa làm chủ đời mình. Khi Chúa là "chủ" của tôi rồi thì tôi không còn đưa "đơn đặt hàng" cho Chúa nữa thì lạ lùng thay, Chúa lại gửi đến cho tôi những "món quà" mà tôi không bao giờ nghĩ là tôi sẽ có được trong đời.
    Phải thật lòng nói rằng trong tất cả các ơn tôi nhận được từ Chúa thì "ơn đau khổ" là giá trị nhất. Vì nếu không có biến cố đau thương đó xảy ra, tôi sẽ không bao giờ nhận ra được con người giới hạn của mình. Và nhất là sẽ không bao giờ nhận ra lòng thương xót bao la của Chúa. Để tỏ lòng ăn năn thật sự. Tôi quyết định đi tìm Linh mục để xưng tội. Lần đầu sau hơn hai mươi năm tôi đến tòa giải tội. Tôi rất hồi hộp. Tôi nghe rõ từng nhịp đập dồn dập trong trái tim mình. Tôi biết thưa với Linh Mục sao đây? Hai mươi năm xa Chúa, biết bao nhiêu là tội lỗi. Tội trọng, tội nhẹ. Tội nào làm... lướt lướt. Tội nào làm... liền liền... biết bắt đầu từ đâu?
    Tôi thu hết can đảm: "Thưa Cha cho con xưng tội cách đây hơn hai mươi năm... " tôi chỉ nói được bấy nhiêu thì nghẹn lời và bật khóc... Tôi cố gắng ngưng khóc mà sao nước mắt cứ tuôn trào... Tôi không dám chắc là vị Linh Mục đó đã nghe được hết những gì tôi nói...
    Sau khi xưng tội xong, tôi chờ đợi một lời quở trách hay ít nhất là một câu hỏi từ Linh Mục là tại sao để quá lâu mới quay về với Chúa. Nhưng không, hoàn toàn không, một lời trách nhẹ cũng không, một tiếng thở dài cũng không.
    Sau vài giây im lặng như chờ cho cơn xúc động trong tôi hoàn toàn lắng xuống. Linh Mục đã cho tôi vài lời khuyên ngắn gọn nhưng đầy ý nghĩa. Sau đó Ngài ban phép giải tội và chúc tôi đi bình an. Và từ đó tôi đã tìm được bình an thật sự. Bước chân vào tòa giải tội nặng nề và hồi hộp bao nhiêu thì khi bước ra tôi cảm thấy nhẹ nhàng thanh thản bấy nhiêu.
    Tôi rất cám ơn vị Linh Mục này, vì qua những lời nói của Ngài tôi đã tìm thấy được sự đồng cảm của phận người mỏng dòn yếu đuối. (Đồng cảm chứ không phải đồng tình hay đồng loã). Sự đồng cảm trong lời khuyên dạy của Ngài đã nâng đỡ tôi rất nhiều. Tôi không còn e ngại mỗi khi bước chân vào tòa giải tội trong những lần sau này nữa. Bằng giọng nói nhẹ nhàng Ngài đã cho tôi thấy lòng thương xót va khoan dung của Chúa như thế nào đối với những người con tội lỗi.
    Lúc trước nhìn những vị tu sĩ tôi thường thắc mắc là cuộc sống đời thường có nhiều đam mê và lạc thú như vậy mà sao lại có những người bằng lòng bỏ tất cả để hiến dâng cuộc đời mình cho một Đấng vô hình không nhìn thấy được. Chúa phải có một "cái gì" lôi cuốn mãnh liệt lắm? Và đó cũng là một trong những nguyên do khiến tôi muốn tìm hiểu về cuộc đời của Chúa.
    Lúc trước nếu có ai cho tiền và bảo tôi đọc Kinh Thánh thì chắc chắn là tôi không đọc đâu. Nhưng từ khi nhận ra tình thuơng xót của Chúa, tìm hiểu về cuộc đời của Ngài thì chính tôi khám phá ra thật nhiều điều kỳ diệu và hấp dẫn ở con người mang tên là Giêsu đó.
    Tôi như một người vừa thức dậy “sau một cơn mê dài” nhiều năm. Tôi tỉnh lại nhờ “mũi thuốc” cực mạnh Chúa đã tiêm vào. Mũi thuốc đó không dễ chịu chút nào. Tôi đã đau đớn vật vã một thời gian, nhưng sau đó thì được lành bệnh.
    Có phải bạn đang "sống" trong cơn mê? Bạn có nhận ra được những “mũi thuốc” Chúa tiêm vào để giúp bạn tỉnh lại mà nhận ra tình thương xót của Ngài? Vậy thì bạn còn chần chờ gì nữa mà không mạnh dạn đứng lên, quay về làm hòa với Cha nhân từ, phó thác tất cả trong tay Ngài, để tìm được sự bình an cho chính tâm hồn mình. CHẮC CHẮN NHƯ VẬY!! Chúc bạn mau chóng bình phục
    Maria Nguyễn Thanh Tâm
    Nguồn: http://tongdosongdaovt.blogspot.com

    Rate this item
    (0 votes)
    © 2018 Chương Trình Chuyên Đề Giáo Dục. Designed By JBosS

    Please publish modules in offcanvas position.