Cống hiến

    By Hoàng Thị Đáo Tiệp Tháng 2 10, 2014 2227

    Điện thoại reo, tôi mừng thấy số phôn của chị bạn hiện lên.
    Vừa mới thốt tiếng " hello, bạn hiền" chào chị thì ơ kìa tôi bị nghe
    - Thật không ngờ chuyện hai trẻ trớt hơ rồi!
    - Trớt hơ nghĩa là làm sao, hở bạn hiền?
    Tôi hỏi lại thế, vì thương cái giọng chị nghe ai oán lắm nên muốn chị bình tĩnh nhận thức lại vấn đề để chị được vơi buồn. Bởi chị có ngờ chớ chẳng phải không! Ngờ nên chị mới lo, mới thiết tha cầu nguyện và còn nhờ bao người thân quen với nhờ cả tôi nữa để tiếp lời cầu nguyện cho đôi trẻ...Chị đáp:
    - Thì trớt hơ là trật duột mất tiêu, là xôi hỏng bỏng không chớ chẳng nên cơm cháo chi hết vì chúng nó đã rã đám rồi! Mà nầy, mình báo cái tin" chuyện hai trẻ trớt hơ"  là mình đinh ninh má nó hiểu! Nhưng xem chừng má nó như không có hiểu nên thú thật...Chị bạn bỏ lửng câu nói. Tôi đáp:
    - Bạn hiền nghi mình hứa rồi nuốt lời, không có cầu nguyện cho chuyện nợ duyên của đôi trẻ một khi đã được đưa lê Bàn Thánh là sẽ mãi mãi gắn bó trọn đời chớ gì? Ừ thì cứ giỏi mà nghi để kêu trách mình cho thỏa đi! Nhưng, nghe mình nói đây: ở bài trích thư của Thánh Giacôbê Tông Đồ  đã được đọc trong Thánh Lễ Chúa Nhật 3 Mùa Vọng hôm ngày 15/12/ 2013 -  tức là hôm bạn hiền gọi đến nhờ mình cầu nguyện -  thì có dạy rằng "anh chị em đừng kêu trách lẫn nhau, để khỏi phải bị kết án". Mà mình xưa nay vốn quen tật hay kêu trách nên mình hãi lắm và quyết phải chừa! Chớ bạn hiền thì thấy hãy vẫn đang còn thích nhào vô vì ai đời lại đi nghi oan trách bậy cho mình thế?! Trong khi mình thú thật từ hôm bạn hiền tâm sự để nhờ tiếp lời cầu nguyện cho đôi trẻ là không ngày nào mình không nhớ cầu nguyện cho!
    - Nếu vậy mình xin lỗi! Nhưng, má nó cầu nguyện như thế nào mà chuyện hôn nhân của chúng nó trong khi chỉ có còn chờ hơn tháng nữa là đưa nhau vô Thánh Đường để được lãnh bí tích hôn phối: mà đùng một cái bị rã đám không ngờ!
    Ơi là chị bạn mình vì quá thương lo cho cậu con trai bị lở dở chuyện hôn nhân mà nghĩ quẩn đến không ngờ! Tôi nghĩ chắc không chỉ riêng tôi, rất có thể những ai được chị nhờ tiếp lời cầu nguyện cho chuyên nợ duyên của cậu ắt đều bị chị đổ chung cái vạ là làm chúng bị rã đám cũng không chừng?!
    Việc của cậu con trai chị thì như thế nầy. Tuổi trẻ mới lớn, cậu quen thân với cô bạn gái cùng lớp và cô bị dính bầu lúc cô cậu chưa tới 16 tuổi, rồi cô cậu chia tay. Cậu lại quen thân cô bạn gái khác, cô nầy cũng lại dính bầu lúc cậu sắp đủ 18 tuổi và cả hai lại cũng chia tay.  Từ đó cậu không quen thân với một bạn gái nào nữa mà chuyên chăm đèn sách. Năm 24 tuổi cậu được ra trường làm kỷ sư, nhưng đồng lương tháng tháng cứ bị khấu trừ để chu cấp cho hai bà mẹ đã và đang nuôi nấng hai đứa con rơi của cậu, nghe đâu phải tới lúc chúng đủ 18 tuổi mới thôi.  Rồi cậu cũng có quen hết cô bạn gái nầy tới cô bạn gái khác mà chẳng đi đến đâu. Nay cậu đã ngoài ba mươi và đang quyết định tiến tới hôn nhân nên chị bạn tôi mừng lắm! Nhưng, chị có nỗi lo: một khi hôn nhân đã được đưa lên Bàn Thánh mà nhỡ vợ chồng chúng bỏ nhau thì khổ cho con cái chúng và có khả năng cả hai vợ chồng chúng đều phải bị mất phần rỗi đời đời!  Mà chị ngại nhất vợ cậu sẽ bỏ cậu, bởi ở cái xứ "lady first" nầy ít có người vợ nào đủ rộng lượng mãi để cứ chấp nhận: việc đồng lương thu nhập tháng tháng của ông xã bị khấu trừ đem nuôi con rơi con rớt ngày nào! Nên chị mới nhờ người nầy người nọ trong đó có tôi nữa để cùng cầu nguyện cho đôi trẻ được ăn đời ở kiếp với nhau...
    - Bình tĩnh đi bạn hiền! Nhưng, coi chừng mình phải gọi bạn là bạn dữ đó nhé! Chớ hiền thì dẫu có buồn lo cho chuyện con cái đến thế nào vẫn đâu nỡ đổ vạ dữ như thế cho ai! Và mình nói thật đấy, việc đôi trẻ được rã đám  lúc nầy chớ không phải đợi lấy nhau sau năm, mười năm rồi mới "sẩy đàn tan nghé" là đáng mừng chớ không nên buồn bạn ạ! Bởi chính bạn đã biết lo xa về điều đó mới nhờ mình và bao người thân quen nữa cầu nguyện cho! Do đó cái chuyện rã đám là chuyện bạn có ngờ rồi, chớ nào phải bạn không ngờ đâu nào?! Có điều bạn không nghĩ rằng nó sẽ xảy ra trước lễ cưới, mà phải sau lễ cưới cơ! Nhất là lúc ấy chúng đã có con chung với nhau nên bạn mới lo con dâu dễ nghĩ lại mà tiếc của trước việc đồng lương tháng tháng của gia đình cứ phải bị khấu trừ để chu cấp nuôi hai đứa con riêng đó, rồi sẽ sanh s nọ kia.
    Một thoáng im lặng, tôi nghe chị bạn mình phân giải:
    - Chung quy chỉ tại mới lúc nãy đây thôi, hai má con cô ấy tới nhà gặp mình xin lỗi và hoàn trả lại chiếc nhẫn đính hôn, nên mình cứ nhìn chiếc nhẫn mà thương con và thấy như trời muốn sập! Rồi  khi mẹ con cô ấy ra về thì thằng con mình vô phòng khóa cửa gọi không trả lời nên mình đau lòng quá! Mình nổi  sốc  ấn số phôn gọi má nó và bức xúc nói nọ kia nên có trót nói chi không phải thì bỏ qua cho mình! Tuy nhiên cái mình tha thiết là muốn được má nó nói thật mình nghe má nó cầu nguyện như thế nào mà Chúa Mẹ cho chúng được rã đám trước lễ cưới vậy? Vì đấy đúng là điều mình hoàn toàn không ngờ tới, bởi thấy chuyện cưới xin đã ở trong tầm tay. Nhưng bình tĩnh lại mình mới hiểu chúng được rã đám lúc này đúng là cái ơn Chúa Mẹ ban. Tôi mừng là chị bạn mình đã nhận ra được việc rã đám trước lễ cưới là cái ơn Chúa Mẹ ban, chớ không phải là chuyện trời sập như chị đã sốc nổi xót cho con đến ...đổ vạ tùm lum!
    -Thế mẹ con cô ấy nói lý do như thế nào mà trả
    - Thì cô ấy bảo đã nghĩ lại và e về lâu về dài sẽ không dám chắc là cô chấp nhận mãi được chuyện đồng lương tháng tháng của chồng mình cứ bị khấu trừ đều đặn để nuôi hai bé ấy! Còn mẹ cô thì nói cô muốn thế nào, bà chiều theo như vậy vì cô lấy chồng cho cô. Nhưng bây giờ cô rút lui bà cũng thấy mừng vì bà thú thật cạnh nỗi lo như cô đã nói, bà còn canh cánh nỗi lo: nhỡ như cậu " quá tam ba bận" có thêm con rơi con rớt nữa thì sao?! Mà thôi, đủ rồi nhé vì mình không muốn nhắc tới  ba cái lời người ta từ hôn! Mình thiết tha muốn được má nó nói thật cho mình nghe xem má nó cầu nguyện như thế nào mà Chúa Mẹ cho chúng được rã đám trước lễ cưới? Vì càng bình tâm nghĩ lại ba cái lời của hai mẹ con cô ấy thật bụng nói ra để từ hôn, mình càng thấy việc Chúa Mẹ cho chúng được rã đám trước khi lãnh nhận bí tích hôn phối là lối giải quyết hay tuyệt! Vì đấy là sự đi bước trước để chận đứng hết mọi hậu quả với hệ lụy sau nầy là điều mà mình vốn ng Nghe  mấy câu sau cùng chi bạn nói mà hạnh phúc.
    -Thì mình chỉ có cầu xin Chúa Mẹ theo đúng như cái ý của bạn hiền đã ngờ với đã lo và thấy nó cũng đúng luôn với cả cái  nỗi ngờ nỗi lo của hai má con cô ta nữa! Ấy là mình chỉ duy nhất thiết tha cầu xin Chúa Mẹ  ban cho đôi trẻ cái ơn biết chịu cống hiến đời chúng cho nhau khi chuyện cưới xin đã thành sự.
    - Ơ hay cầu gì nghe chướng vậy má nó?! Lấy vợ lấy chồng chớ làm nộ lệ sao mà cống hiến? Cống hiến gợi mình nhớ lạ cái kiểu nước lớn ăn hiếp nước bé như thuở  xưa nước Tàu bắt nước mình cứ phải triều cống hàng năm! Cho nên trong tình chồng vợ thì hiến dâng cũng là quá đủ rồi!
    Chị bạn vọt miệng bảo thế, tôi nói:
    - Bạn hiền ơi hiến dâng là có sự tự nguyện, tức có cái tôi của mình yêu thích ngưỡng mộ về nhau, nên hầu như luôn tự muốn chiều chuộng nhau, làm hài lòng nhau. Chớ cống hiến là phải biết đánh mất cái tôi của mình đi để mà tùng phục,  chấp nhận, chịu đựng tất cả ... thì mới bảo vệ được hạnh phúc gia đình. Nhất là cái chuyện hứa hẹn cầm chắc hạnh phúc hôn nhân của đôi trẻ này về lâu về dài dễ bị lung lay lắm...thì người ngoài cuộc cũng đã thấy rồi đó, chớ đâu cần phải " ở trong chăn mới biết chăn có
    - Ừ thì má nó lý giải vậy, mình nghe cũng được đó! Nhưng sao Chúa Mẹ lại cho chúng rã đám?!
    - Bạn hiền ơi Chúa Mẹ thông biết mọi sự mà! Và Chúa Mẹ thương hết mọi con cái nên con cái xin con cá chẳng lẽ đem con rắn cho sao?!  Với lại như bạn hiền đã nói lúc nãy "càng bình tâm nghĩ lại ba cái lời của hai mẹ con cô ấy thật bụng nói ra để từ hôn thì mình càng thấy việc Chúa Mẹ cho chúng được rã đám trước khi lãnh nhận bí tích hôn phối là lối giải quyết hay tuyệt! Vì đấy là sự đi bước trước để chận đứng hết mọi hậu quả với hệ lụy sau nầy là điều mình vốn ngờ với lo lắm". Cho nên mình nghĩ cảnh của cháu đã vậy, thôi thì hỏng phen nầy làm lại phen nữa và cũng là cơ hội cho cháu, cho bạn bè cháu và cho chung các người trẻ được thêm dịp nghiền ngẫm, tu sửa. Còn chúng mình hãy cứ bền tâm tiếp tục cầu xin để một ngày đẹp trời nào đó Chúa Mẹ sẽ ban cho cháu gặp được cô bạn khác tốt tánh tốt nết hơn và lúc ấy cháu cũng tốt tánh tốt nết hơn. Để một khi bí tích hôn nhân đã thành sự là cả hai biết chịu cống hiến đời mình cho nhau thì mọi
    chuyện ắt sẽ được như lòng thôi.....
    California  4 tháng 1/2014
    http://hoatinhthuong.net

    Rate this item
    (0 votes)
    © 2018 Chương Trình Chuyên Đề Giáo Dục. Designed By JBosS

    Please publish modules in offcanvas position.