NGHỊCH CẢNH VÀ SỰ CHỌN LỰA

    By Khắc Thư Tháng 5 30, 2016 1869

    NGHỊCH CẢNH VÀ SỰ CHỌN LỰA

    IMG 7358 Copy9 giờ tối tại nhà trọ!

    Anh nhận được một cuộc gọi bất ngờ từ má, ngày mai hãy trở về nhà gấp, mang theo cả chiếc xe máy và sợi dây chuyền vàng được tặng nhân dịp sinh nhật 18 tuổi. Linh tính cho anh hay có chuyện chẳng lành khiến đêm ấy cứ trăn trở mãi không sao ngủ được. Trời vừa tờ mờ sáng anh vội phi xe ngay về quê mà lòng như lửa đốt. Bước vào nhà, bầu không khí lạnh tanh bao trùm lấy anh. Tiếng gọi “má ơi!” bật ra một cách thảng thốt, nhưng đáp lại là hình ảnh khuôn mặt tiều tụy của má và nét khắc khổ của ba. Anh vội lao đến hỏi thăm thì nhận được tin sét đánh:

    "Gia đình mình đã phá sản, căn nhà này ngân hàng sẽ tạm thu trong hai tháng nữa. Giờ con có hai lựa chọn một là trở về quê kiếm nghề gì đó để làm nuôi sống bản thân, hai là hãy tự lo việc học hành của con vì ba má không còn đủ sức nữa."

    Anh cảm giác đất dưới chân như sụp đổ. Từ một “cậu ấm” được nuông chiều trong nhung lụa, giờ đây anh không còn gì. Thậm chí đến căn nhà gắn liền với từng hồi ức trẻ thơ cũng sắp lìa xa anh vĩnh viễn. Đau xót làm sao khi từng vết nứt trên ô cửa sổ mỗi lần anh nghịch đá banh vào khiến nó nứt ba anh trám lại, hay từng mảng vôi rữa, những vết nứt trên trần nhà khắc ghi trong trí nhớ. Anh sẽ không còn được vùi mình vào căn phòng ngủ ấm áp, không được hít hà mùi hương của chiếc giường, cái bàn gỗ đầy ắp kỷ niệm…

    Đau là thật, nhưng anh không thể chọn vùi bản thân ở vùng quê nghèo, anh tự nhủ vẫn phải cố gắng trở lại Sài Gòn, theo đuổi đến cùng ước mơ học tập của mình. Thế là với ít tiền lẻ dằn túi, anh trốn chui trốn nhủi lén sống trong ký túc xá vì không còn tiền. Ai kêu gì, anh làm đó. Buổi sáng chăm chỉ lên giảng đường, chiều về qua loa tô mì gói, ổ bánh mì để còn đi giữ xe, tối đến thì làm phục vụ bưng bê cho nhà hàng. Nhiều đêm chỉ cần thực khách ít ăn, đồ thừa còn dư là ngày hạnh phúc với anh, vì cái bụng được no thỏa thích. Mãi cho đến một hôm, vì quá mệt mỏi vì khách quá đông, anh bị trượt chân khi thu dọn tiệc, thức ăn thừa vương vãi vào khách. Mặc dù đã xin lỗi nhưng cuối giờ làm, quản lý gọi anh lại và bảo: “Ngày mai, em không cần đến đây làm việc nữa”. Câu nói ngắn gọn ấy như một nhát dao cứa vào lòng tự trọng của anh. Đêm ấy, vừa đạp xe loanh quanh thành phố, nước mắt lăn dài kèm lời thề trong lòng: “Không bao giờ cho phép bất cứ ai đuổi việc mình nữa”.

    Rồi anh cũng tìm được một công việc ổn định tại một công ty nhỏ, thế nhưng ngày ngày với vòng quay cơm áo gạo tiền, mức lương được trả không đủ để anh chăm lo cho vợ và con mình một cuộc sống đầy đủ như bao người khác. Căn phòng chật hẹp, đầy chuột, và ẩm thấp nơi góc chợ nhỏ giữa lòng Sài Gòn hoa lệ là chốn tựa nương cho gia đình nhỏ của anh. Anh tưởng chừng như đã quen dần với tiếng cắn nhau rúc rích của bầy chuột và tiếng hét của vợ mỗi đêm khi mặt đối mặt với bầy chuột cống ghê gớm. Một đêm mưa lớn, quanh nhà anh người ta bì bõm lội nước. Bầy chuột không chỗ trốn chui hết vào nhà anh, suốt đêm ấy, hai vợ chồng không dám bước xuống giường, chỉ biết ôm nhau co ro trong cái lạnh và sự tủi nhục vì phận nghèo. Trời sáng, vừa đặt chân xuống nền nhà, anh phát hiện bàn chân mình chạm phải một thứ nhơ nhớp.

    -         Áaaaa!

    Tiếng hét kinh hoàng xuất phát ra từ anh làm giật mình đứa con vài tháng tuổi đang ngủ. Nó khóc ré lên. Thứ nhơ nhớp anh chạm phải chính là máu chuột, bọn chúng cắn xé nhau vì đói khiến cho con bị chết, con bị thương lê lết khắp sàn nhà. Đôi mắt anh nhìn trân trân vào bầy chuột, rồi nhìn con đang ngặt nghẽo khóc. Nhìn con, rồi nhìn chuột… cứ thế nước mắt anh lăn dài. Nghèo không phải là một cái tội, nhưng không biết phấn đấu, để cho những người thân yêu nhất phải khốn khổ chính là một cái tội. Thế là anh lao vào tìm công việc khác: bán bảo hiểm. Ngày nào anh không gặp được khách hàng, là ngày đó không được ôm con vào lòng. Thời điểm công việc khó khăn, hai ba ngày không thể gặp được khách hàng, nhìn con trai gọi ba, chìa đôi tay bé nhỏ đòi ba cưng nựng mà anh như đứt từng khúc ruột. Xót xa lắm, đau đớn lắm, nhưng anh vẫn giữ quyết tâm thực hiện được, anh tự giác phải kỷ luật nghiêm với chính bản thân mình. Với ý chí, người ta làm một, mình phải làm hai, người ta làm 2, anh phải làm 4… cộng với sức mạnh của tình yêu thương, tinh thần trách nhiệm của một người làm chồng, làm cha, anh đã đưa gia đình thoát khỏi sự nghèo túng.

    “Không ai được chọn nơi mình sinh ra, nhưng bạn được chọn thái độ sống”. Vì vậy, trước những thử thách của cuộc đời, bạn lựa chọn chấp nhận cho sự khó khăn bủa vây, đề rồi nằm im đó cho nỗi đau gặm nhấm, than thân trách phận, hay bạn chọn kiên trì đối đầu, vượt qua nó? Nghịch cảnh là do chính bản thân ta tạo ra, nó là tảng đá cản đường hay là thềm nâng bước chân ta lên tùy thuộc vào sự lựa chọn của ý chí mỗi người. 

    Khắc Thư

    Rate this item
    (3 votes)
    © 2018 Chương Trình Chuyên Đề Giáo Dục. Designed By JBosS

    Please publish modules in offcanvas position.