Ráng chiều

    By Trầm Thiên Thu Tháng 3 19, 2014 2668

    rangchieuRáng chiều theo nắng hoàng hôn
    Lên cao tới ngọn cây trên đỉnh đồi
    Rồi đêm dần phủ khắp nơi
    Chạm vào ký ức một thời ngái xa
    Một chiều Thứ Sáu năm xưa
    Giêsu Con Chúa tái tê nhục hình
    Chết vì tội lỗi chúng sinh
    Chính con cũng góp phần mình. Khốn thay!
    Chiều hôm ấy nắng gắt gay
    Thế mà bất chợt kéo mây mịt mù
    Ban ngày mà hóa đêm khuya
    Bóng đen là tội phủ che đất trời
    Thập hình treo một Con Người
    Tưởng rằng trói được Ngôi Lời rồi đây
    Thế nhưng sấm chớp đó đây
    Ác nhân cũng phải giơ tay nguyện cầu:
    “Đúng đây là Đấng Chí Cao
    Chắc là Con Chúa dấu yêu thật rồi” (*)
    Đất rung, đá vỡ khắp nơi
    Người già, người trẻ tơi bời rên la
    Xin cho con “sáng mắt” ra
    Phần đời còn lại cố mà ăn năn
    Ráng chiều trĩu nặng trở trăn
    Lòng con chợt úa sắc vàng, Chúa ơi!

    TRẦM THIÊN THU
    (*) Lời của viên đại đội trưởng: “Người này đích thực là người công chính, là Con Thiên Chúa!” (Lc 23:47; Mt 27:54; Mc 15:39).
    Nguồn: http://thanhlinh.net/

    Rate this item
    (1 Vote)
    © 2018 Chương Trình Chuyên Đề Giáo Dục. Designed By JBosS

    Please publish modules in offcanvas position.